系乐府十二首·贫妇词

唐代 元结
谁知苦贫夫,家有愁怨妻。请君听其词,能不为酸凄。 所怜抱中儿,不如山下麑。空念庭前地,化为人吏蹊。 出门望山泽,回头心复迷。何时见府主,长跪向之啼。
shéi zhī pín   jiā yǒu chóu yuàn qǐng jūn tīng   néng wéi suān
suǒ lián bào zhōng ér   shān xià kōng niàn tíng qián   huà wéi rén
chū mén wàng shān   huí tóu xīn shí jiàn zhǔ   cháng guì xiàng zhī