喜雨

宋代 汪炎昶
俗雨天如惜,先为数日阴。 碎声绚满树,残照已穿林。 暂喜还成闷,因嗟已作吟。 固应私此坏,潜渍待更深。
tiān   xiān wéi shù yīn  
suì shēng xuàn mǎn shù   cán zhào chuān 穿 lín  
zàn hái chéng mèn   yīn jiē zuò yín  
yīng huài   qián dài gēng shēn