喜雨

宋代 汪炎昶
俗雨天如惜,先為數日陰。 碎聲絢滿樹,殘照已穿林。 暫喜還成悶,因嗟已作吟。 固應私此壞,潛漬待更深。
tiān   xiān wéi shù yīn  
suì shēng xuàn mǎn 滿 shù   cán zhào chuān 穿 lín  
zàn hái chéng mèn   yīn jiē zuò yín  
yīng huài   qián dài gēng shēn