戏咏闲适

宋代 陆游
剡曲稽山是故乡,人言景物似潇湘。 三升花露春壶满,八尺风漪午枕凉。 树合绿阴山鹊闹,盆镌紫石水栀香。 回思乌帽京尘客,始觉幽居白日长。
shàn shān shì xiāng   rén yán jǐng shì xiāo xiāng  
sān shēng huā chūn mǎn   chǐ fēng zhěn liáng  
shù 绿 yīn shān què nào   pén juān shí shuǐ zhī xiāng  
huí mào jīng chén   shǐ jué yōu bái zhǎng