夕阳

宋代 刘攽
骤雨无多润,残阳不复迟。阴凉庭树老,点缀石苔滋。 斗雀轻投地,悬虫剩倚丝。林樱供口实,美味及童儿。
zhòu duō rùn   cán yáng chí yīn liáng tíng shù lǎo diǎn   zhuì shí tái    
dòu què qīng tóu   xuán chóng shèng lín yīng gōng kǒu shí měi   wèi tóng ér