夕陽

宋代 劉攽
驟雨無多潤,殘陽不復遲。陰涼庭樹老,點綴石苔滋。 斗雀輕投地,懸蟲剩倚絲。林櫻供口實,美味及童兒。
zhòu duō rùn   cán yáng chí yīn liáng tíng shù lǎo diǎn   zhuì shí tái    
dòu què qīng tóu   xuán chóng shèng lín yīng gōng kǒu shí měi   wèi tóng ér