西轩画枯木怪石

宋代 苏辙
西轩素屏开白云,婆娑老桂依霜轮。 顾兔出走蟾蜍奔,河汉卷海机石蹲。 牵牛自载倚桂根,清风飒然吹四邻。 东坡妙思传子孙,作诗仿佛追前人。 笔墨堕地称奇珍,闭藏不听落泥尘。 老人读书眼病昏,一看落笔生精神。
西 xuān píng kāi bái yún   suō lǎo guì shuāng lún  
chū zǒu chán chú bēn   hàn juǎn hǎi shí dūn  
qiān niú zài guì gēn   qīng fēng rán chuī lín  
dōng miào chuán sūn   zuò shī fǎng 仿 zhuī qián rén  
duò chēng zhēn   cáng tīng luò chén  
lǎo rén shū yǎn bìng hūn   kàn luò shēng jīng shén