西軒畫枯木怪石

宋代 蘇轍
西軒素屏開白雲,婆娑老桂依霜輪。 顧兔出走蟾蜍奔,河漢卷海機石蹲。 牽牛自載倚桂根,清風颯然吹四鄰。 東坡妙思傳子孫,作詩仿佛追前人。 筆墨墮地稱奇珍,閉藏不聽落泥塵。 老人讀書眼病昏,一看落筆生精神。
西 xuān píng kāi bái yún   suō lǎo guì shuāng lún  
chū zǒu chán chú bēn   hàn juǎn hǎi shí dūn  
qiān niú zài guì gēn   qīng fēng rán chuī lín  
dōng miào chuán sūn   zuò shī fǎng 仿 zhuī qián rén  
duò chēng zhēn   cáng tīng luò chén  
lǎo rén shū yǎn bìng hūn   kàn luò shēng jīng shén