西行留别诸人

宋代 耶律铸
绿杨飞絮草铺茵,到处春光随意新。几个道傍留别客,万重山外远行人。 凄凉幽鸟唤残月,狼藉野花伤莫春。酒薄无由求一醉,更堪归鸟过来频。
绿 yáng fēi cǎo yīn   dào chù chūn guāng suí xīn dào bàng liú bié wàn   chóng shān wài yuǎn xíng rén    
liáng yōu niǎo huàn cán yuè   láng huā shāng chūn jiǔ báo yóu qiú zuì gèng   kān guī niǎo guò lái pín