休心亭

宋代 范纯仁
吾友明知士,结庐汝水边。名亭号休心,休心师昔贤。 将期一寸诚,悠久如青天。我闻人最灵,至性初纯全。 吉凶以情变,善恶缘习迁。湍水决其防,放荡无由还。 所以古圣师,三绝穷韦编。曾子善守约,孟轲养浩然。 皆能保诚明,千载光华传。夫君真其徒,坟史尤精研。 恬然安粹灵,外虑何由牵。进退固有道,用舍岂必专。 丘疾不俟祷,颜乐无穷年。宁同避俗者,身迹空拘挛。
yǒu míng zhī shì   jié shuǐ biān míng tíng hào xiū xīn xiū   xīn shī xián    
jiāng cùn chéng   yōu jiǔ qīng tiān wén rén zuì líng zhì   xìng chū chún quán    
xiōng qíng biàn   shàn è yuán qiān tuān shuǐ jué fáng fàng   dàng yóu hái    
suǒ shèng shī   sān jué qióng wéi biān zēng shàn shǒu yuē mèng   yǎng hào rán    
jiē néng bǎo chéng míng   qiān zǎi guāng huá chuán jūn zhēn fén   shǐ yóu jīng yán    
tián rán ān cuì líng   wài yóu qiān jìn tuì 退 yǒu dào yòng   shè zhuān    
qiū dǎo   yán qióng nián níng tóng zhě shēn   kōng luán