休心亭

宋代 范純仁
吾友明知士,結廬汝水邊。名亭號休心,休心師昔賢。 將期一寸誠,悠久如青天。我聞人最靈,至性初純全。 吉凶以情變,善惡緣習遷。湍水決其防,放蕩無由還。 所以古聖師,三絕窮韋編。曾子善守約,孟軻養浩然。 皆能保誠明,千載光華傳。夫君真其徒,墳史尤精研。 恬然安粹靈,外慮何由牽。進退固有道,用舍豈必專。 丘疾不俟禱,顏樂無窮年。寧同避俗者,身跡空拘攣。
yǒu míng zhī shì   jié shuǐ biān míng tíng hào xiū xīn xiū   xīn shī xián    
jiāng cùn chéng   yōu jiǔ qīng tiān wén rén zuì líng zhì   xìng chū chún quán    
xiōng qíng biàn   shàn è yuán qiān tuān shuǐ jué fáng fàng   dàng yóu hái    
suǒ shèng shī   sān jué qióng wéi biān zēng shàn shǒu yuē mèng   yǎng hào rán    
jiē néng bǎo chéng míng   qiān zǎi guāng huá chuán jūn zhēn fén   shǐ yóu jīng yán    
tián rán ān cuì líng   wài yóu qiān jìn tuì 退 yǒu dào yòng   shè zhuān    
qiū dǎo   yán qióng nián níng tóng zhě shēn   kōng luán