休日清晓读书多稼亭

宋代 杨万里
携家守荆溪,匆匆已一暮。 官舍非不佳,怀抱长鲜怡。 若非僮仆病,定复儿女啼。 昔贫叹不饱,今愁岂缘饥。 晨起袖书册,急登亭上嬉。 露痕尚星月,风气无窗扉。 顿觉老病身,不禁絺綌衣。 昨暑何可度,朝凉乃尔奇。 白鸟远如蝶,玄蝉哦似诗。 松色雪我神,荷香冰我脾。 忧乐忽安在,形骸亦俱遗。 稚子不解事,朝餐呼我归。
xié jiā shǒu jīng   cōng cōng  
guān shè fēi jiā   huái 怀 bào zhǎng xiān  
ruò fēi tóng bìng   dìng ér  
pín tàn bǎo   jīn chóu yuán  
chén xiù shū   dēng tíng shàng  
hén shàng xīng yuè   fēng chuāng fēi  
dùn jué lǎo bìng shēn   jīn chī  
zuó shǔ   cháo liáng nǎi ěr  
bái niǎo yuǎn dié   xuán chán ó shì shī  
sōng xuě shén   xiāng bīng  
yōu ān zài   xíng hái  
zhì jiě shì   cháo cān guī