休宁朱肖严葺其先大父岐山书为堂藏修之所而

宋代 汪炎昶
闭门读书非俗人,政使未见儿倾心。 斑窥已骇文彩异,流长要自根源深。 松比灵椿健霜骨,草连玉树辉庭阴。 岐山紫阳近相接,逸乡流入花间琴。
mén shū fēi rén   zhèng shǐ 使 wèi jiàn ér qīng xīn  
bān kuī hài wén cǎi   liú zhǎng yào gēn yuán shēn  
sōng líng chūn 椿 jiàn shuāng   cǎo lián shù huī tíng yīn  
shān yáng jìn xiāng jiē   xiāng liú huā jiān qín