修居室赋诗自警

宋代 陆游
荒园二三亩,败屋八九间,初至如逆旅,忽逾四十年。 屋日已朽蠹,我老不自还。 茅可刈之野,木可伐之山,尚复不能具,日夜忧其颠;况我虚幻身,念念随化迁,齿堕发亦缟,镜中失朱颜,其危甚于屋,何恃能牢坚?丰汝梨与枣,养汝汞与铅,防疾如待敌,爱气如守关,谋于履霜初,惧在横流前,书绅铭席端,虽老尚可全。
huāng yuán èr sān   bài jiǔ jiān   chū zhì   shí nián
xiǔ   lǎo hái
máo zhī   zhī shān   shàng néng   yōu diān   kuàng huàn shēn   niàn niàn suí huà qiān   chǐ 齿 duò gǎo   jìng zhōng shī zhū yán   wēi shén   shì néng láo jiān   fēng zǎo   yǎng gǒng qiān   fáng dài   ài shǒu guān   móu shuāng chū   zài héng liú qián   shū shēn míng duān   suī lǎo shàng quán