修居室賦詩自警

宋代 陸游
荒園二三畝,敗屋八九間,初至如逆旅,忽逾四十年。 屋日已朽蠹,我老不自還。 茅可刈之野,木可伐之山,尚復不能具,日夜憂其顛;況我虛幻身,念念隨化遷,齒墮發亦縞,鏡中失朱顏,其危甚於屋,何恃能牢堅?豐汝梨與棗,養汝汞與鉛,防疾如待敵,愛氣如守關,謀於履霜初,懼在橫流前,書紳銘席端,雖老尚可全。
huāng yuán èr sān   bài jiǔ jiān   chū zhì   shí nián
xiǔ   lǎo hái
máo zhī   zhī shān   shàng néng   yōu diān   kuàng huàn shēn   niàn niàn suí huà qiān   chǐ duò gǎo   jìng zhōng shī zhū yán   wēi shén   shì néng láo jiān   fēng zǎo   yǎng gǒng qiān   fáng dài   ài shǒu guān   móu shuāng chū   zài héng liú qián   shū shēn míng duān   suī lǎo shàng quán