戏同诸孙课春日迟迟

宋代 曾几
昼漏今多少,人间只自知。 帘垂春色静,窗度日华迟。 柳影徐徐转,花阴缓缓移。 助成耕野事,添得读书时。 醉著三竿睡,忧来一局棋。 吾徒须爱惜,看即是冬羲。
zhòu lòu jīn duō shǎo   rén jiān zhī zhī  
lián chuí chūn jìng   chuāng huá chí  
liǔ yǐng zhuǎn   huā yīn huǎn huǎn  
zhù chéng gēng shì   tiān shū shí  
zuì zhù sān gān 竿 shuì   yōu lái  
ài   kàn shì dōng