戲同諸孫課春日遲遲

宋代 曾幾
晝漏今多少,人間只自知。 簾垂春色靜,窗度日華遲。 柳影徐徐轉,花陰緩緩移。 助成耕野事,添得讀書時。 醉著三竿睡,憂來一局棋。 吾徒須愛惜,看即是冬羲。
zhòu lòu jīn duō shǎo   rén jiān zhī zhī  
lián chuí chūn jìng   chuāng huá chí  
liǔ yǐng zhuǎn   huā yīn huǎn huǎn  
zhù chéng gēng shì   tiān shū shí  
zuì zhù sān gān 竿 shuì   yōu lái  
ài   kàn shì dōng