戏题斋壁

明代 袁宏道
一作刀笔吏,通身埋故纸。鞭笞惨容颜,簿领枯心髓。 奔走疲马牛,跪拜羞奴婢。复衣炎日中,赤面霜风里。 心若捕鼠猫,身似近膻蚁。举眼尽无欢,垂头私自鄙。 南山一顷豆,可以没馀齿。千钟曲与糟,百城经若史。 结庐甑箪峰,系艇车台水。至理本无非,从心即为是。 岂不爱热官,思之烂熟尔。
zuò dāo   tōng shēn mái zhǐ biān chī cǎn róng yán   lǐng 簿 xīn suǐ    
bēn zǒu niú   guì bài xiū yán zhōng chì   miàn shuāng fēng    
xīn ruò shǔ māo   shēn shì jìn shān yǎn jǐn huān chuí   tóu    
nán shān qǐng dòu   méi chǐ 齿 qiān zhōng zāo bǎi   chéng jīng ruò shǐ    
jié zèng dān fēng   tǐng chē tái shuǐ zhì běn fēi cóng   xīn wéi shì    
ài guān   zhī làn shú ěr