戏题陈晦叔经略秀斋

宋代 胡铨
天宇脩眉浮太华,晚晴浓绿新如画。何似文君蹙远山,秀色可餐清更雅。 人知泼黛青孱颜,共喜眉宇脩弯环。不知是中石蕴玉,遂能发彩惊尘寰。 美人美人隔秋水,娟娟静淑金闺里。其人如玉德满身,笑杀西湖比西子。 杜陵破帽随金鞍,心醉归来空掩关。不须更问许玉斧,二十四山如髻鬟。
tiān xiū méi tài huá   wǎn qíng nóng 绿 xīn huà wén jūn yuǎn shān xiù   cān qīng gèng    
rén zhī dài qīng chán yán   gòng méi xiū wān huán zhī shì zhōng shí yùn suì   néng cǎi jīng chén huán    
měi rén měi rén qiū shuǐ   juān juān jìng shū jīn guī rén mǎn shēn xiào   shā 西 西    
líng mào suí jīn ān   xīn zuì guī lái kōng yǎn guān gèng wèn èr   shí shān huán