戲題陳晦叔經略秀齋

宋代 胡銓
天宇脩眉浮太華,晚晴濃綠新如畫。何似文君蹙遠山,秀色可餐清更雅。 人知潑黛青孱顏,共喜眉宇脩彎環。不知是中石蘊玉,遂能發彩驚塵寰。 美人美人隔秋水,娟娟靜淑金閨里。其人如玉德滿身,笑殺西湖比西子。 杜陵破帽隨金鞍,心醉歸來空掩關。不須更問許玉斧,二十四山如髻鬟。
tiān xiū méi tài huá   wǎn qíng nóng xīn huà wén jūn yuǎn shān xiù   cān qīng gèng    
rén zhī dài qīng chán yán   gòng méi xiū wān huán zhī shì zhōng shí yùn suì   néng cǎi jīng chén huán    
měi rén měi rén qiū shuǐ   juān juān jìng shū jīn guī rén mǎn shēn 滿 xiào   shā 西 西    
líng mào suí jīn ān   xīn zuì guī lái kōng yǎn guān gèng wèn èr   shí shān huán