惜笋二首

宋代 刘克庄
主人尤爱竹,老病鲜窥园。 粟鼠竞携子,箨龙空长孙。 化为玉版去,留得锦绷存。 虽有监临者,贪眠昼闭门。
zhǔ rén yóu ài zhú   lǎo bìng xiān kuī yuán  
shǔ jìng xié zi   tuò lóng kōng zhǎng sūn  
huà wèi bǎn   liú jǐn bēng cún  
suī yǒu jiān lín zhě   tān mián zhòu mén