戏书

宋代 欧阳修
支离多病叹衰颜,赖得群居一笑欢。 人老思家甚年少,身闲泥酒过春寒。 来时御柳天街冻,归去梨花禁◇残。 纵使开门佳节晚,未妨双鹤舞霜翰。
zhī duō bìng tàn shuāi yán   lài de qún xiào huān
rén lǎo jiā shén nián shào   shēn xián jiǔ guò chūn hán
lái shí liǔ tiān jiē dòng   guī huā jìn   cán
zòng shǐ 使 kāi mén jiā jié wǎn   wèi fáng shuāng shuāng hàn