戏示山中僧侣

明代 李流芳
山居不须华,山居不须大。所须在适意,随地得其概。 高卑审燥湿,凉燠视向背。楼阁贵轩翥,房廊宜映带。 或与风月通,或与水木会。卧令心神安,坐令耳目快。 皋亭美林壑,中塔亦称最。一楼负山立,圭窦如向晦。 山僧请余住,余性苦不耐。劝令开八窗,咄嗟变湫隘。 前楹布清阴,后户揽苍霭。玲珑称人意,萧爽出尘界。 冁然谓山僧,此中固有解。往往住山人,不知山好在。 我昨居新庵,结构亦可怪。居然仇凉风,似欲杜灵籁。 古梅如老宿,亭亭使人爱。其下安灶突,柯条半焦坏。 悲哉冰玉姿,坐受熏灼害。见之热五内,如身被桎械。 谁当共拯此,移灶出树外。面南辟小扉,日与香雪对。 区区一缗费,功德乃万倍。吾言不见用,终为未了债。
shān huá   shān suǒ zài shì suí   gài    
gāo bēi shěn zào shī 湿   liáng shì xiàng bèi lóu guì xuān zhù fáng   láng yìng dài    
huò fēng yuè tōng   huò shuǐ huì lìng xīn shén ān zuò   lìng ěr kuài    
gāo tíng měi lín   zhōng chēng zuì lóu shān guī   dòu xiàng huì    
shān sēng qǐng zhù   xìng nài quàn lìng kāi chuāng duō   jiē biàn jiǎo ài    
qián yíng qīng yīn   hòu lǎn cāng ǎi líng lóng chēng rén xiāo   shuǎng chū chén jiè    
chǎn rán wèi shān sēng   zhōng yǒu jiě wǎng wǎng zhù shān rén   zhī shān hǎo zài    
zuó xīn ān   jié gòu guài rán chóu liáng fēng shì   líng lài    
méi lǎo 宿   tíng tíng shǐ 使 rén ài xià ān zào   tiáo bàn jiāo huài    
bēi zāi bīng 姿   zuò shòu xūn zhuó hài jiàn zhī nèi   shēn bèi zhì xiè    
shuí dāng gòng zhěng   zào chū shù wài miàn nán xiǎo fēi   xiāng xuě duì    
mín fèi   gōng nǎi wàn bèi yán jiàn yòng zhōng   wèi wèi liǎo zhài