西山谣寄潘延之先生

宋代 郭祥正
男儿无成羁薄禄,日月相推犹转毂。谁向生前悟此生,西山山人挂冠速。 买田筑室临西山,时来石上横琴弹。千古万古治乱事,一曲两曲顿挫松风寒。 门前禾熟酝美酒,故人车马留盘桓。荣亦不足贵,辱亦不我干。 但愿青山绿水两不变,醉醒自得穷观玩。名落人间非所欲,闭门且喜辞忧患。 君不见李太白,朝为酒家仙,暮作金銮客。醉里题诗宫妾扶,自谓遇君今古无。 一朝谗言入君耳,夜郎远谪吟魂孤。到死空言竟何补,何如道行及妻子。 西山人,孰可比。晴空矫矫孤云飞,欲往攀援无路歧。
nán ér chéng báo   yuè xiàng tuī yóu zhuǎn shuí xiàng shēng qián shēng   shān 西 shān rén guà guān    
mǎi tián zhù shì lín 西 shān   shí lái shí shàng héng qín dàn qiān wàn zhì luàn shì   liǎng dùn cuò sōng fēng hán    
mén qián shú yùn měi jiǔ   rén chē liú pán huán róng guì   gàn    
dàn yuàn qīng shān 绿 shuǐ liǎng biàn   zuì xǐng qióng guān wán míng luò rén jiān fēi suǒ   mén qiě yōu huàn    
jūn jiàn tài bái   cháo wèi jiǔ jiā xiān   zuò jīn luán zuì shī gōng qiè   wèi jūn jīn    
zhāo chán yán jūn ěr   láng yuǎn zhé yín hún dào kōng yán jìng   dào héng    
西 shān rén   shú qíng kōng jiǎo jiǎo yún fēi   wǎng pān yuán