溪上闲居 其一

宋代 郭祥正
溪头守穷屋,白昼常静卧。唯闻鸟雀喧,岂有车马过。 苔沿土阶绿,风尖纸窗破。遗编对古人,千载默相和。
tóu shǒu qióng   bái zhòu cháng jìng wéi wén niǎo què xuān   yǒu chē guò    
tái yán 沿 jiē 绿   fēng jiān zhǐ chuāng biān duì rén qiān   zǎi xiāng