席上代人赠别三首

宋代 苏轼
凄音怨乱不成歌,纵使重来奈老何。 泪眼无穷似梅雨,一番匀了一番多。 天上麒麟岂混尘,笼中翡翠不由身。 那知昨夜香闺里,更有偷啼暗别人。 莲子劈开须见臆,楸枰著尽更无期。 破衫却有重逢处,一饭何曾忘却时。
yīn yuàn luàn chéng   zòng shǐ 使 chóng lái nài lǎo  
lèi yǎn qióng shì méi   fān yún le fān duō  
tiān shàng lín hùn chén   lóng zhōng fěi cuì yóu shēn  
zhī zuó xiāng guī   gèng yǒu tōu àn bié rén  
lián kāi jiàn   qiū píng zhù jǐn gèng  
shān què yǒu chóng féng chù   fàn zēng wàng què shí