惜秋华 惠山

清代 郑文焯
软绣山街,翠溶溶,一镜秋妆环照。向晚画船,相将载愁多少。 夫容不管啼红,暗坠落、烟轻波小。凄凉,正斜阳送客,湖亭重到。 仙梦绛都杳。记灯帘俊语,凤鬟香袅。问紫曲谁解,忆听歌人老。 而今白石清泉,倚玉瓶、乱峰如笑。幽悄。误梦寻、燕昏莺晓。
ruǎn xiù shān jiē   cuì róng róng   jìng qiū zhuāng huán zhào xiàng wǎn huà chuán xiāng   jiāng zài chóu duō shǎo    
róng guǎn hóng   àn zhuì luò yān qīng xiǎo liáng zhèng xié   yáng sòng tíng   zhòng dào      
xiān mèng jiàng dōu yǎo dēng lián jùn fèng   huán xiāng niǎo wèn shuí jiě tīng   rén lǎo      
ér jīn bái shí qīng quán   píng luàn fēng xiào yōu qiāo mèng xún yàn hūn yīng xiǎo