惜秋华

宋代 吴文英
数日西风,打秋林枣熟,还催人去。瓜果夜深,斜河拟看星度。匆匆便倒离尊,怅遇合、云销萍聚。留连,有残蝉韵晚,时歌金缕。 绿水暂如许。奈南墙冷落,竹烟槐雨。此去杜曲,已近紫霄尺五。扁舟夜宿吴江,正水佩霓裳无数。眉妩。问别来、解相思否。
shù 西 fēng   qiū lín zǎo shú   hái cuī rén guā guǒ shēn   xié kàn xīng cōng cōng biàn 便 dào zūn   chàng yún xiāo píng liú lián   yǒu cán chán yùn wǎn   shí jīn
绿 shuǐ zàn nài nán qiáng lěng luò   zhú yān huái   jìn xiāo chǐ piān zhōu 宿 jiāng   zhèng shuǐ pèi cháng shù méi wèn bié lái jiě xiāng fǒu