喜晴

唐代 刘长卿
晓日西风转,秋天万里明。湖天一种色,林鸟百般声。 霁景浮云满,游丝映水轻。今朝江上客,凡慰几人情。
xiǎo 西 fēng zhuǎn   qiū tiān wàn míng tiān zhǒng   lín niǎo bǎi bān shēng
jǐng yún mǎn   yóu yìng shuǐ qīng jīn zhāo jiāng shàng   fán wèi rén qíng