信州禅月台上

宋代 洪迈
玉峰点寥廓,霄汉疑可梯。 玉水环城阴,滟滟方拍堤。 层台擅二美,吾策时一携。 何当蜡我屐,更欲照以犀。 尘劳不相赦,竟类穷途迷。 吾生麋鹿尔,不羡驾略骊。 向来丘壑怀,语发人所诋。 长安黑头公,玉勒朝金闺。 山林出戏言,广已无端倪。 谁收遮日手,归把耕雨犁。 纷纷尘土中,等是舞瓮鸡。 颇闻山水间,幽子饭藿藜。 行当践此语,绝境同攀跻。
fēng diǎn liáo kuò   xiāo hàn  
shuǐ huán chéng yīn   yàn yàn fāng pāi  
céng tái shàn èr měi   shí xié  
dāng   gèng zhào  
chén láo xiāng shè   jìng lèi qióng  
shēng 鹿 ěr   xiàn jià lüè  
xiàng lái qiū huái 怀   rén suǒ  
cháng ān hēi tóu gōng   cháo jīn guī  
shān lín chū yán   guǎng 广 duān  
shuí shōu zhē shǒu   guī gēng  
fēn fēn chén zhōng   děng shì wèng  
wén shān shuǐ jiān   yōu fàn huò  
háng dāng jiàn   jué jìng tóng pān