新息渡淮

宋代 黄庭坚
京尘无处可轩眉,照面淮滨喜自知。 风里麦苗连地起,雨中杨树带烟垂。 故林归计嗟迟暮,久客平生厌别离。 落日江南采蘋去,长歌柳恽洞庭诗。
jīng chén chǔ xuān méi   zhào miàn huái bīn zhī  
fēng mài miáo lián   zhōng yáng shù dài yān chuí  
lín guī jiē chí   jiǔ píng shēng yàn bié  
luò jiāng nán cǎi píng   cháng liǔ yùn dòng tíng shī