新息渡淮

宋代 黃庭堅
京塵無處可軒眉,照面淮濱喜自知。 風裡麥苗連地起,雨中楊樹帶煙垂。 故林歸計嗟遲暮,久客平生厭別離。 落日江南采蘋去,長歌柳惲洞庭詩。
jīng chén chǔ xuān méi   zhào miàn huái bīn zhī  
fēng mài miáo lián   zhōng yáng shù dài yān chuí  
lín guī jiē chí   jiǔ píng shēng yàn bié  
luò jiāng nán cǎi píng   cháng liǔ yùn dòng tíng shī