信宿水木明瑟园柬茶坞

唐代 全祖望
湜湜上沙水,霭霭灵岩云。云从西山下,水自东江分。 积翠望中落,妙香空际闻。以野乃更秀,以淡乃更文。 婵娟遗世立,脂粉不足群。赋才输醧舫,跋语推义门。 诸公不可作,空馀醉墨痕。而我但搓手,苍然对晚醺。 介翁昔经始,一榻来松陵。太湖感落日,是亦百六徵。 草堂成汐社,高节凛明水。故园难改姓,空亭未易名。 主人萧洒姿,足以嗣典型。流泉不改碧,乔木有馀清。 春来旧燕子,绕梁还屏营。可怜涧上居,弥望已蒿艿。 清才如吾子,萧散绝风尘。生世偶不偶,抱山作诗人。 聊复与我曹,泥饮消昕昏。泥饮亦自佳,曲部无垢氛。 五湖好池馆,足饷上皇民。嗟我尚鹿鹿,衣食困蹄轮。 何时得息机,葆兹淡荡魂。愿为君灌园,研北老耕耘。
shí shí shàng shā shuǐ   ǎi ǎi líng yán yún yún cóng 西 shān xià   shuǐ dōng jiāng fēn
cuì wàng zhōng luò   miào xiāng kōng wén nǎi gèng xiù   dàn nǎi gèng wén
chán juān shì   zhī fěn qún cái shū fǎng   tuī mén
zhū gōng zuò   kōng zuì hén ér dàn cuō shǒu   cāng rán duì wǎn xūn
jiè wēng jīng shǐ   lái sōng líng tài gǎn luò   shì bǎi liù zhēng
cǎo táng chéng shè   gāo jié lǐn míng shuǐ yuán nán gǎi xìng   kōng tíng wèi míng
zhǔ rén xiāo 姿   diǎn xíng liú quán gǎi   qiáo yǒu qīng
chūn lái jiù yàn zi   rǎo liáng hái bīng yíng lián jiàn shàng   wàng hāo nǎi
qīng cái   xiāo sàn jué fēng chén shēng shì ǒu ǒu   bào shān zuò shī rén
liáo cáo   yǐn xiāo xīn hūn yǐn jiā   gòu fēn
hǎo chí guǎn   xiǎng shàng huáng mín jiē shàng 鹿 鹿   shí kùn lún
shí   bǎo dàn dàng hún yuàn wèi jūn guàn yuán   yán běi lǎo gēng yún