新霜二首

宋代 欧阳修
天云惨惨秋阴薄,卧听北风鸣屋角。 平明惊鸟四散飞,一夜新霜群木落。 南山郁郁旧可爱,千仞巉岩如刻削。 林枯山瘦失颜色,我意岂能无寂寞。 衰颜得酒犹强发,可醉岂须嫌酒浊。 泉傍菊花方烂漫,短日寒辉相照灼。 无情木石尚须老,有酒人生何不乐。
tiān yún cǎn cǎn qiū yīn báo   tīng běi fēng míng jiǎo
píng míng jīng niǎo sàn fēi   xīn shuāng qún luò
nán shān jiù ài   qiān rèn chán yán xuē
lín shān shòu shī yán   néng
shuāi yán jiǔ yóu qiáng   zuì xián jiǔ zhuó
quán bàng huā fāng làn màn   duǎn hán huī xiāng zhào zhuó
qíng shí shàng lǎo   yǒu jiǔ rén shēng