新秋夜坐

明代 文徵明
空尘月落夜苍苍,还见枯桐下井床。病里秋风惊已至,坐来寒漏不禁长。 疏萤时映青灯灭,短发初沾白露凉。鸿雁不知年岁恶,满天萧瑟自南翔。
kōng chén yuè luò cāng cāng   hái jiàn tóng xià jǐng chuáng bìng qiū fēng jīng zhì zuò   lái hán lòu jīn zhǎng    
shū yíng shí yìng qīng dēng miè   duǎn chū zhān bái liáng hóng yàn 鸿 zhī nián suì è mǎn   tiān xiāo nán xiáng