新秋晚酌

宋代 杨万里
胡床东乡坐,秋风忽凄其。 老夫襄病骨,急令闭东扉。 西扉亦半掩,压风作东吹。 何必风及我,风入凉自驰。 睌蝉见谁说,我饮渠便知。 飞从何方来,径集庭树枝。 三叹复九咏,话尽新秋悲。 我老悲已忘,汝语复为谁。 老乌啼一声,不知蝉所之。
chuáng dōng xiāng zuò   qiū fēng  
lǎo xiāng bìng   lìng dōng fēi  
西 fēi bàn yǎn   fēng zuò dōng chuī  
fēng   fēng liáng chí  
mǎn chán jiàn shuí shuō   yǐn biàn 便 zhī  
fēi cóng fāng lái   jìng tíng shù zhī  
sān tàn jiǔ yǒng   huà jǐn xīn qiū bēi  
lǎo bēi wàng   wèi shuí  
lǎo shēng   zhī chán suǒ zhī