新秋示友

金朝 边元鼎
一顷山田半已芜,闭门高卧著潜夫。不才分作沟中断,旧好谁瞻屋上乌。 南阮强须攀北富,东丘何用叹西愚。自怜幽默相忘久,斗鸟鸣蝉枉叫呼。
qǐng shān tián bàn   mén gāo zhù qián cái fèn zuò gōu zhōng duàn jiù   hǎo shuí zhān shàng    
nán ruǎn qiáng pān běi   dōng qiū yòng tàn 西 lián yōu xiāng wàng jiǔ dòu   niǎo míng chán wǎng jiào