新秋

清代 思柏
气爽凉初至,更阑暑渐清。秋窗闻雁早,梧叶随风轻。 野静蛩相语,天高月自明。烦蒸从此涤,披卷惬幽情。
shuǎng liáng chū zhì   gēng lán shǔ jiàn qīng qiū chuāng wén yàn zǎo   suí fēng qīng
jìng qióng xiāng   tiān gāo yuè míng fán zhēng cóng   juàn qiè yōu qíng