新秋

宋代 陆游
天河渐近鹊桥时,一夜风吹斗柄移。 金井梧桐元未觉,画廊蟋蟀已先知。 青灯耿耿还相伴,白发萧萧只自悲。 犹胜玉门关外客,卧听沙雁数归期。
tiān jiàn jìn què qiáo shí   fēng chuī dǒu bǐng  
jīn jǐng tóng yuán wèi jué   huà láng shuài xiān zhī  
qīng dēng gěng gěng hái xiāng bàn   bái xiāo xiāo zhī bēi  
yóu shèng mén guān wài   tīng shā yàn shù guī