新晴梅花可爱欲招明远少稷冻醪未熟

宋代 韩元吉
痴儿了事不能閒,犹喜骚人共往还。 岁晚真成废书只,雪晴那得负江山。 多情春与梅花厚,一醉天于我辈悭。 賸作新诗催酒熟,曲池冰断水潺潺。
chī ér liǎo shì néng xián   yóu sāo rén gòng wǎng huán  
suì wǎn zhēn chéng fèi shū zhǐ   xuě qíng de jiāng shān  
duō qíng chūn méi huā hòu   zuì tiān bèi qiān  
shèng zuò xīn shī cuī jiǔ shú   chí bīng duàn shuǐ chán chán