新晴马上

宋代 陆游
一剑飘然万里身,白头也复走京尘。 画楼酒旆滴残雨,绿树莺声催暮春。 绝塞勒回勋业梦,流年换尽市朝人。 此生安得常强健,小艇湘湖自采蓴。
jiàn piāo rán wàn shēn   bái tóu zǒu jīng chén
huà lóu jiǔ pèi cán   绿 shù yīng shēng cuī chūn
jué sāi lēi huí xūn mèng   liú nián huàn jǐn shì cháo rén
shēng ān cháng qiáng jiàn   xiǎo tǐng xiāng cǎi chún