新晴

宋代 陆游
挂冠湖上遂吾初,扪腹消摇适有余。 羹煮野蔬元足味,屋茨生草亦安居。 市垆分熟通赊酒,邻舍情深许借驴。 更喜新晴满窗日,签题重整一床书。
guà guān shàng suì chū   mén xiāo yáo shì yǒu
gēng zhǔ shū yuán wèi   shēng cǎo ān
shì fēn shú tōng shē jiǔ   lín shè qíng shēn jiè
gèng xīn qíng mǎn chuāng   qiān chóng zhěng chuáng shū