新晴

宋代 许及之
连旬困梅霖,接夏潦乘溽。泄云涣新霁,游兴难管束。 出关便航湖,停篙葑蒲绿。渔歌入浦溆,沙禽乱惊浴。 昏霏送霞落,依稀辨林谷。初更电辉摇,轻雷忽相续。 蛙声杂猛雨,波翻碎鸣玉。何能足清睡,快举卮酒沃。 明朝看晨光,未必非所欲。
lián xún kùn méi lín   jiē xià liáo chéng xiè yún huàn xīn yóu   xìng nán guǎn shù    
chū guān biàn 便 háng   tíng gāo fēng 绿 shā   qín luàn jīng    
hūn fēi sòng xiá luò   biàn lín chū gēng diàn huī yáo qīng   léi xiāng    
shēng měng   fān suì míng néng qīng shuì kuài   zhī jiǔ    
míng cháo kàn chén guāng   wèi fēi suǒ