新晴

宋代 虞俦
凹沼几平岸,晴云故出溪。 已添新绿润,尚有暗芳栖。 风雨将春去,樽罍欠日携。 归田吾未果,愧尔杜鹃啼。
āo zhǎo píng àn   qíng yún chū  
tiān xīn 绿 rùn   shàng yǒu àn fāng  
fēng jiāng chūn   zūn léi qiàn xié  
guī tián wèi guǒ   kuì ěr juān