新晴

宋代 王炎
度腊殊多雨,开年亦未晴。 地卑常础润,月堕忽霜明。 茅舍烟犹湿,秧畴水可耕。 幽花并细草,随意也欣荣。
shū duō   kāi nián wèi qíng  
bēi cháng chǔ rùn   yuè duò shuāng míng  
máo shè yān yóu shī 湿   yāng chóu shuǐ gēng  
yōu huā bìng cǎo   suí xīn róng