新凉

宋代 刘子翚
新凉为招客,胜集非预图。 前峰雨未散,泠风绕吾庐。 披襟沐清驶,合席随沾濡。 定知喧譊中,欲此一快无。 兴来扩以酒,草具来须臾。 田翁偶过我,添杯坐其偶。 为言秋暑剧,稻畦日凋疏。 宁辞抱瓮劳,仅给园中蔬。 喜兹甘澍足,普润无遗墟。 遥山莽难分,绿浪摇虚徐。 我病不任耕,岁收仰微租。 蒙成每自愧,一饱便有余, 连觞使之釂,醉语杂叫呼。 野人无他肠,我辈恐不如。
xīn liáng wèi zhāo   shèng fēi  
qián fēng wèi sàn   líng fēng rào  
jīn qīng shǐ   suí zhān  
dìng zhī xuān náo zhōng   kuài  
xīng lái kuò jiǔ   cǎo lái  
tián wēng ǒu guò   tiān bēi zuò ǒu  
wéi yán qiū shǔ   dào diāo shū  
níng bào wèng láo   jǐn gěi yuán zhōng shū  
gān shù   rùn  
yáo shān mǎng nán fēn   绿 làng yáo  
bìng rèn gēng   suì shōu yǎng wēi  
méng chéng měi kuì   bǎo biàn 便 yǒu  
lián shāng shǐ 使 zhī jiào   zuì jiào  
rén cháng   bèi kǒng