新寒

明代 文徵明
木落见清真,端居物自春。窗虚蝇击纸,院静鸟窥人。 白日经檐短,青衫卒岁贫。新寒满城郭,欲出畏风尘。
luò jiàn qīng zhēn   duān chūn chuāng yíng zhǐ yuàn   jìng niǎo kuī rén    
bái jīng yán duǎn   qīng shān suì pín xīn hán mǎn chéng guō   chū wèi fēng chén