兴宗志宏见和岩桂长篇再赋前韵奉呈

宋代 李纲
月中有桂光更多,扶疏一轮枝干罗。天风飘下广寒子,岂与凡种同其科。 四时不改碧玉叶,满庭自擢青铜柯。森然众木共培植,无异野鹤群鸡鹅。 秋来隐圃风露冷,喷花看蕊尤婆娑。 圃中自有隐君子,心与世远恬无波。对花度此九秋色,不以物外伤天和。 西邻栟榈更好古,妙年欲制芰与荷。连墙请谒不知倦,宜尔鬓发忘其皤。 天生逸才当有用,委弃寂寞理则那。吾衰尚有惜花意,零落奈此馨香何。 却思梁溪有小圃,只恐松竹荒寒莎。未能归去老三径,且把诗句从公哦。
yuè zhōng yǒu guì guāng gèng duō   shū lún zhī gàn luó tiān fēng piāo xià guǎng hán 广 zi   fán zhǒng tóng    
shí gǎi   mǎn tíng zhuó qīng tóng sēn rán zhòng gòng péi zhí   qún é    
qiū lái yǐn fēng lěng   pēn huā kàn ruǐ yóu suō  
zhōng yǒu yǐn jūn zi   xīn shì yuǎn tián duì huā jiǔ qiū   wài shāng tiān    
西 lín bīng gèng hào   miào nián zhì lián qiáng qǐng zhī juàn   ěr bìn wàng    
tiān shēng cái dāng yǒu yòng   wěi shuāi shàng yǒu huā líng   luò nài xīn xiāng    
què liáng yǒu xiǎo   zhǐ kǒng sōng zhú huāng hán shā wèi néng guī lǎo sān jìng qiě   shī cóng gōng ó