興宗志宏見和岩桂長篇再賦前韻奉呈

宋代 李綱
月中有桂光更多,扶疏一輪枝幹羅。天風飄下廣寒子,豈與凡種同其科。 四時不改碧玉葉,滿庭自擢青銅柯。森然眾木共培植,無異野鶴群雞鵝。 秋來隱圃風露冷,噴花看蕊尤婆娑。 圃中自有隱君子,心與世遠恬無波。對花度此九秋色,不以物外傷天和。 西鄰栟櫚更好古,妙年欲制芰與荷。連牆請謁不知倦,宜爾鬢髮忘其皤。 天生逸才當有用,委棄寂寞理則那。吾衰尚有惜花意,零落奈此馨香何。 卻思梁溪有小圃,只恐松竹荒寒莎。未能歸去老三徑,且把詩句從公哦。
yuè zhōng yǒu guì guāng gèng duō   shū lún zhī gàn luó tiān fēng piāo xià guǎng hán zi   fán zhǒng tóng    
shí gǎi   mǎn 滿 tíng zhuó qīng tóng sēn rán zhòng gòng péi zhí   qún é    
qiū lái yǐn fēng lěng   pēn huā kàn ruǐ yóu suō  
zhōng yǒu yǐn jūn zi   xīn shì yuǎn tián duì huā jiǔ qiū   wài shāng tiān    
西 lín bīng gèng hào   miào nián zhì lián qiáng qǐng zhī juàn   ěr bìn wàng    
tiān shēng cái dāng yǒu yòng   wěi shuāi shàng yǒu huā líng   luò nài xīn xiāng    
què liáng yǒu xiǎo   zhǐ kǒng sōng zhú huāng hán shā wèi néng guī lǎo sān jìng qiě   shī cóng gōng ó