行在春晚有怀故隐

宋代 陆游
老辱明时乞一官,逢春惆怅独无欢。 旧人零落北音少,市肆萧疏民力殚。 归计已栽千个竹,残年合挂两梁冠。 石帆山路频回首,箭茁蓴丝正满盘。
lǎo míng shí guān   féng chūn chóu chàng huān  
jiù rén líng luò běi yīn shǎo   shì xiāo shū mín dān  
guī zāi qiān zhú   cán nián guà liǎng liáng guān  
shí fān shān pín huí shǒu   jiàn zhuó chún zhèng mǎn pán